Nợ tình bến cũ

Kính tặng anh Hữu Bài, Phó Giám đốc Bệnh viện Đa khoa Thái Nguyên “Chờ một ngày thơ trả xong duyên nợ, Sông cuối nguồn sẽ ngược lại bến xưa” (Hữu Bài)

Có “một ngày thơ trả xong duyên nợ”

 

Còn ai đi tìm chiếc lá diêu bông

Người lên cung trăng cái rét thấu lòng

Còn ai mang theo “cái lạnh láng giềng góa bụa”?

 

Mùa xoài chín không còn dang dở

Loan - Phượng dỗi hờn không về đậu núi Thiên Thai

Câu hát giao duyên, dứt ruột canh dài

“Rét tái giá” còn ai đi chợ Viềng mua may - bán rủi?

 

Sông chảy ngược dạt dào xô tới

Đổ kỳ cùng – tận đáy tương tư

Lỗi hẹn cùng ca dao, duyên nợ từ xưa

Ai ngồi gỡ lời thề cỏ may ở triền đê

Làm trăng vỡ òa sóng sánh?

 

Gầu nước nào “múc ánh trăng cho mắt ai lấp lánh”?

Bằng lăng chết thủa nào, tím ước mong?

Dẫu có về duyên nợ chẳng trả xong

Rút ruột tơ lòng dệt lên câu thơ tài hoa có cánh.

 

Tình yêu như bông hoa mỏng mảnh

Thêu vào ước vọng muôn đời

Khao khát ngàn đời vì dang dở đó thôi

Chợ tình Khau Vai ủ nồng duyên nợ.

 

 

Thơ muốn nói lời cồn cào thương nhớ

Sông cuối nguồn muốn vặn mình ngược lại bến xưa…

 

Bình luận

  1. johnanx
    bLyKxSTCcOVMSeUGA

    zgt2YV http://pills2sale.com/ viagra cialis buy

Gửi bình luận